16/6/15

CAMPUCHIA: Biển Hồ Tonlé Sap

Kể chuyện về Biển Hồ:

Biển Hồ Campuchia hay còn được gọi là Biển Hồ Tonlé Sap là hồ nước ngọt lớn nhất Đông Nam Á và đồng thời cũng là khu dự trữ sinh quyển thế giới. Hồ rộng nhìn không thấy bờ bên kia đến mức nhìn như biển, nên người ta gọi là biển hồ. Thực ra cũng đúng vì diện tích bề mặt của hồ lên tới 16.000 km2 vào mùa mưa. Thật khủng khiếp! Lúc tôi đến là mùa khô ở Campuchia, diện tích bề mặt của hồ đã cạn khá nhiều, chỉ còn 2.700 km2 mà còn nhìn mênh mông. Mùa mưa gấp 6 lần như thế ...



Tại sao Biển Hồ được xem là khu dự trữ sinh quyển thế giới?
Đó là vì khả năng điều tiết lưu lượng nước với hệ thống thủy văn đổi dòng 2 lần mỗi năm: mùa mưa từ tháng 6 đến tháng 10, thay vì nước đổ từ hồ ra sông Mê Kông thì sông Tonlé Sap lại chảy ngược dòng, tiếp thêm nước vào hồ khiến cho mực nước hồ dâng cao. Nước hồ đầy phù sa, lúc này nước sẽ ngập hết đồng ruộng và cây rừng, là nơi sinh sản lý tưởng của nhiều loại tôm cá nước ngọt. Chính vì vậy mà hệ sinh thái của hồ vô cùng đa dạng và phong phú, ngoài ra lượng phù sa đáng kể luôn bồi bổ lòng hồ khiến cho sản lượng của hồ vào loại đáng kể trên thế giới.
Đây là đoạn rừng cây mình đã đi qua, mùa này khô hạn nên còn trơ nền đất chứ đến mùa mưa là nước ngập cây khá nhiều.


Mùa khô thì ngược lại, từ tháng 11 đến tháng 5, nước sông Mê Kông khô hạn, lúc này nước trữ suốt mùa mưa từ Biền Hồ sẽ theo dòng sông Tonlé Sap đổ 1 lượng lớn bù đắp thiếu hụt cho sông Mê Kông, nuôi sống cư dân của 3 nước: VN, Lào, Campuchia.
Cũng nhờ khả năng điều tiết này mà sông Mê Kông đỡ lũ lụt vào mùa mưa, và vẫn đủ dùng vào mùa khô.
Có cái ảnh chụp từ vệ tinh, cùng xem dung nhan của Biển Hồ nhe  ^^



Trên con đường tiến về Biển Hồ, đường đi khá xóc và mù mịt bụi, khung cảnh làng quê nghèo lướt qua trước mắt với những ngôi nhà sàn, những cánh đồng lúa và thốt nốt hai bên đường









Bến thuyền nơi con sông nhỏ dẫn vào hồ Tonlé Sap



Nhìn ngược từ bến sông lên khu nhà mua vé tham quan

Vé tham quan Biển Hồ khá đắt, những 20$/ người. Mua vé ở khu nhà phía trên xong đi xuống bến thuyền rồi ngồi thuyền nào cũng được. Một nhóm được đi 1 thuyền. Chúng tôi chỉ có 2 người mà vẫn bao trọn 1 cái thuyền.
Hoặc có thể chọn cách thứ 2 rẻ hơn nhưng hơi nguy hiểm: đi xuống xa bến thuyền 1 chút có mấy cái xuồng máy của ngư dân, có thể thuê người ta chở ra Biển Hồ với giá chỉ bằng 1 nửa hoặc 1/3 up to your deal.
Như này:



Hai đứa tí tởn trên con thuyền


Anh bạn guide láu cá với cái nhìn xa xăm



Thuyền tấp nập trên sông như 1 trận thủy chiến




Đã vào đến Biển Hồ




Cuộc sống trên Biển Hồ là tập hợp các cụm nhà nổi, bao gồm nhà dân, trường học, chợ, cửa hàng tạp hóa, thậm chí còn có một số ngôi nhà của tình nguyện quốc tế ...



Ngôi chợ


Ngôi trường








Bên trong ngôi trường tiểu học Việt Nam



Do đa phần người sống trên Biển Hồ là người Việt nên trẻ con ở đây toàn người Việt. Bọn trẻ vừa hoc tiếng Việt vừa học tiếng Cam, trình độ đến lớp 5 thì không được tiếp tục học nữa mà phải vào đất liền mới có trường. Tuy nhiên, do người dân sống ở đây là vì không có hộ khẩu, không có quốc tịch nên việc vào đất liền học xem như là không thể. Cái nghèo hoàn cái nghèo. Vòng lẩn quẩn như trong 1 cái ao tù mà dù có khuấy lên cách mấy cũng chỉ là những giọt nước đó mãi ở trong ao mà thôi.
Đến thăm Biển Hồ, thấy lòng cay cay ...

Mèo Háp,
14/07/2015

14/5/15

CAMPUCHIA: chuyến xuất ngoại lần hai

Tháng 4, tôi đi Campuchia.
Buổi sáng hôm ấy trời trong, mây sáng, khung cảnh yên bình của 1 ngày Lễ ít tiếng còi xe và thưa thớt người qua lại, còn tôi thì chạy thục mạng! Chạy cho kịp chuyến xe, chạy cho kịp cả giấc mơ tôi!
Chuyến xe lao vun vút trên những con đường từ đông đến vắng, tiến gần đến biên giới. Tôi thấy mừng vì mình đã book xe Kumho, sau khi so sánh với tất cả các xe chạy cùng tuyến trên đường đi. Xe sạch, khá êm, và làm thủ tục khá là nhanh gọn.
Xe đến cửa khẩu Mộc Bài. Nơi này không còn đông đúc như năm 2011 tôi đã có dịp đến đây. Và cửa khẩu thì đông khủng khiếp. Hàng đoàn người lố nhố trong cái nóng nực, mùi mồ hôi xông lên giữa tiếng gọi tên chồng chéo của các anh nhà xe đang làm thủ tục xuất cảnh cho khách. Mùi đông, mùi người, mùi mệt mỏi do say xe, tất cả chỉ làm cho tôi muốn bỏ cuộc. Câu hỏi: "Quay lại hay tiếp tục?" cứ giằng xé tâm tư tôi. Giữa lúc ấy lại nhận được tin nhắn của bạn zai vỗ về: "nếu thấy không ổn thì về cũng được!". Hừ, lẽ nào lại thế?! Ý nghĩ đi Cam vun vén suốt 2 năm cuối cùng chỉ qua 2 tiếng đồng hồ vật vã trên xe đã bẹp dúm thảm hại vậy sao? Không được, phải cố thôi!
Xuất cảnh đường bộ hoàn toàn khác với xuất cảnh hàng không. Còn nhớ năm ngoái khi qua Thái Lan, tôi đã cảm thấy ngỡ ngàng biết bao với quy trình xuất nhập cảnh đầy tính trật tự và nghiêm túc, khiến đứa lần đầu đi nước ngoài là tôi đây cảm thấy hơi bị hồi hộp. Còn bây giờ trước mắt tôi như 1 cái bến xe biên giới!
Tuy cửa khẩu Mộc Bài nhốn nháo là thế nhưng khi qua Bavet thì lại hoàn toàn khác. Vắng, kiểm tra an ninh kỹ hơn. Mà hình như khi nhập cảnh mới quan trọng hay sao ấy nhỉ, vì lượt về lại đến Bavet kiểm tra qua quýt, còn Mộc Bài thì soi mặt từng đứa. Cũng giống như đợt qua Thái, lúc nhập cảnh làm cũng ghê lắm.
Cộp được 2 cái dấu xong, xe lại bon bon trên đường đến trạm nghỉ Sokha cách đó khoảng 2km. Đoạn đường này có vô vàn các Casino, là nơi mà mấy ông xe ôm ở cửa khẩu hay dụ dỗ làm thẻ qua 1 ngày oánh bài rồi về. Trái với tưởng tượng của tôi, các Casino này không lớn và hoành tráng như tôi tưởng. Đó cũng là mốc đầu tiên đánh dấu cho việc tôi phải hạ bớt sự kỳ vọng vào Campuchia của mình.
Tôi có bữa cơm đầu tiên trên đất Cam, với cơm trắng và thịt kho cùng ly trà đá. Món ăn hơi ngọt, tuy nhiên khá giống VN và dễ ăn.
Đoạn đường tiến đến thủ đô Phnompenh là 1 sự hành xác. Suốt gần 4.5 tiếng, xe xóc điên đảo do đường xấu, ổ gà, và bụi mù mịt. Tôi lơ mơ trong giấc ngủ cụt, ngắn của mình, và luôn thấy bên đường thấp thoáng bóng cây thốt nốt chơ vơ giữa đồng vắng, giữa những căn nhà ọp ẹp buồn hiu hắt.
Cảnh vật dọc đường đi của Cam không có nhiều thứ để xem, đập vào mắt nhiều nhất có lẽ là cái bảng Cambodia People's Party - Đảng đang cầm quyền tại Campuchia.

------------------------------------------------------------------------

Phnompenh là 1 tổ hợp rối rắm, lộn xộn trong kiến trúc tòa nhà. Nhưng có thể dễ dàng nhận thấy sự phát triển của Campuchia, có lẽ chỉ trong gần chục năm trở lại đây. Đây đó đầy công trường xây dựng, đường xá đang thi công bụi mù khắp nơi, và các căn nhà theo phong cách mới chen lẫn bên cạnh những mái nhà gỗ nghèo nàn.
Nắng, nóng, bụi. Ấn tượng Phnompenh nói riêng và Campuchia nói chung phà vào mặt tôi như thế.
Chúng tôi bắt 1 chiếc tuk tuk để đi Cánh đồng chết - The Killing Field khi vừa đến Phnompenh. Đường đi xóc thôi rồi, và bụi mù mịt. Chỉ cần đi ra ngoại thành tí xíu là thấy người dân Cam nghèo như thế nào. Những khuôn mặt đen đúa vì nắng gió, và luôn có 1 vẻ gì đó e ngại đầy tự ti. Nó làm tôi thấy buồn, và thấy tội!
Cánh đồng chết giờ là nơi tưởng niệm. Những hố chôn tập thể sâu mấy mét đất ngày xưa giờ đây đã bồi lấp và xanh cỏ. Không gian mướt mát 1 màu xanh khiến ta cảm thấy bình yên, nếu không có các bảng chỉ dẫn ghi rõ sự tích thì dễ tưởng nơi đây như 1 khu công viên. Nhưng ẩn sau vẻ hiền hòa hiện tại là sự man rợ khủng khiếp của quá khứ. Hàng ngàn người đã bị giết bằng nhiều cách dã man nhất.
Đi 1 vòng trong Cánh đồng chết trong buổi chiều tĩnh lặng với cái phone thuyết minh đeo tai thấy rờn rợn nổi cả da gà, đỉnh điểm là vào thăm đài tưởng niệm trưng bày toàn sọ người khai quật được thì thật, chỉ đến 1 lần cho biết rồi thôi chứ mình cũng thuộc dạng sợ ma!  ^^


Anh tuk tuk đầu tiên trên đất Cam, rất có trách nhiệm  :D






Đài tưởng niệm các nạn nhân xấu số. Nơi đây lưu giữ khoảng 8.000 hộp sọ của những người bị giết hại dưới chế độ diệt chủng Pol Pot.

Các vòng tay cầu nguyện mà du khách thập phương thành kính treo vào để mong cho các linh hồn xấu số mau siêu thoát ...



---------------------------------------------------------------

Bỏ qua cái buồn trong quá khứ, chúng tôi quay trở vào trung tâm Phnompenh. Lại vượt qua quãng đường bụi mù với cảnh sinh hoạt của người dân ven đường gợi nhắc đến một VN xưa cũ, cuối cùng chúng tôi cũng đến được nhà xe Giant Ibis, nằm kế bên Night Market ngay khu bờ sông Sisowath Quay.
Night Market là 1 khu đất khá rộng với 4 dãy gian hàng, bán đủ thứ đồ nhưng nhiều nhất là quần áo hàng chợ, vải dỏm, mẫu mã phình phường nếu không muốn nói là hơi xấu. Mà không chỉ quần áo xấu, tất cả các món đồ bán tai đây đều xấu. Vòng qua vòng lại mãi mà thấy ko có gì để mua.
Chính giữa khu đất được bố trí 1 sân khấu ngoài trời phục vụ văn nghệ cho du khách tham quan mua sắm. Ngoài ra còn có khu ẩm thực ở phía cuối chợ bày bán đa phần là các món xiên que ăn nhanh, với mấy tấm bạt nhựa được trải ra nền cho thực khách ngồi. Dù đang đói meo nhưng quả thực đồ ăn ở khu chợ này không hấp dẫn được chúng tôi. Phần vì thực đơn quá nghèo nàn, phần vì trông hơi mất vệ sinh khiến chúng tôi cảm thấy mất ngon.
Ôm cái bụng hơi đói, chúng tôi vượt qua bên kia đường đi dạo khu bờ sông. Con sông Tonle Sap êm đềm chảy trong buổi chiều đã nhạt nắng mà vẫn còn nóng hầm hập ...


Tàu du lịch trên sông, cứ 1 pax là 5usd cho 1 vòng du ngoạn


Bến tàu ở ngay bờ sông 


Nhìn về bên hông Night Market 


Dân địa phương hóng gió chiều



Một tiết mục múa của các bé thiếu nhi ở Night Market


Đi đã mỏi gối, chúng tôi tìm 1 quán ăn nhiều khách Tây để đảm bảo độ vệ sinh. Món lẩu cá diêu hồng làm ấm lòng khách phương xa nhưng không thỏa mãn vị giác cho lắm. Tuy nhiên bia Angkor lại khá là ngon, mặc dù hơi nhẹ nhưng rất phù hợp với ladies. Rời quán ăn, chúng tôi chọn 1 bàn trong quán cafe nơi góc phố nhìn ra bờ sông. Buổi đêm ở Cam vẫn nóng, có lẽ do chúng tôi đến vào mùa nắng nhất trong năm. Tôi ngồi đó, ngắm đời trôi, thấy mình bị tụt không phanh trong cái ống cảm hứng dành cho mảnh đất Cam này. Có lẽ vì tôi đã kỳ vọng quá nhiều vào vẻ đẹp của Cam, và khi đối diện với cái thực tế là Cam không khác VN là mấy, thậm chí là trông còn tệ hơn thì cái hào hứng ban đầu nó trôi vèo đi đâu mất. Thế mới biết rằng con người ta chỉ nhìn lên chứ ít khi nhìn xuống, sống khổ lên sướng không sao chứ sống sướng xuống khổ bỗng cảm thấy mình bất hạnh nhất quả đất! Nhưng phải nhìn nhận 1 cách công bằng là ngoài chuyện tâm trạng bị ảnh hưởng bởi vẻ đẹp có hạn của Cam, tôi còn bị chứng say xe hành hạ. Thế nên bản thân đã đủ mỏi mệt để háo hức khám phá những nét mới ẩn giấu đâu đó. Vậy là tôi ngồi đó, buồn ngủ mà không dám ngủ, chỉ biết dán mắt vào máy tính chat chit với mấy đứa bạn ở VN, rên rỉ với chúng nó nỗi chán nản đang bủa vây, và đợi chờ đến giờ lên xe đi Siem Riep ...

-------------------------------------------------------------

Ngày thứ 2 ...

Cảm giác lành lạnh ùa thốc vào mặt khi chúng tôi đang hào hứng ngồi trên xe tuk tuk chạy nhanh về khách sạn ở khu Night Market và Pub Street.
Đêm qua do chủ quan và lạc đường, chúng tôi lại phải vắt giò lên cổ chạy cho kịp chuyến xe đêm. Xe Giant Ibis là 1 trong những xe mắc nhất trên tuyến Phnompenh - Siem Riep, tốn 15usd trong khi các hãng xe khác giá vé từ 5 - 12 usd. Nhưng rất may, tiền nào của đó, dù đường còn xóc hơn gấp chục lần so với đoạn đường Saigon-Phnompenh, và dài hơn (đi 7 tiếng xe đêm và 8 tiếng xe ngày), nhưng tôi vẫn ngủ ngon lành. Giờ đây, chúng tôi đã bon bon trên đường phố Siem Riep khi người dân vẫn còn đang ngái ngủ. Không khí buổi ban sớm thật tuyệt vời. Hơi lạnh vẫn chưa tan hết. Gió thổi phần phật trên con đường vắng bóng người ...

Đường về khu Night Market & Pub Street vào buổi sớm ...

Bên phải là Night Market, bên trái là vô Pub Street ...


Khách sạn Malita Angkor Hotel rất chu đáo khi bố trí xe pick-up one way cho chúng tôi. Đó là 1 khách sạn nhỏ nhưng sạch sẽ, biết cách tạo cảnh quan xanh mát và thư giãn, có ban công sau rất thông thoáng tiện cho việc uống trà đọc sách, trong phòng bài trí khá đẹp. Tuy nhiên nó lại có cái bất tiện là khá xa khu vui chơi, đi bộ từ trong khách sạn ra ngoài đường lớn phải mất 15 phút, chưa kể đạp xe ra thì đau cả mông  :(( . Đường ban đêm lại khá tối và vắng, chẳng thích hợp cho các cô gái chân yếu tay mềm. Tuy nhiên với cái ban công và khung cảnh relax như vậy thì chúng tôi vẫn cảm thấy rất enjoy, cảm giác như là nhà!

Đây là cái ban công thần thánh 


Mèo Háp,
16/06/2015

7/5/14

Những website hữu ích cho người đi du lịch

Lưu cái này để tham khảo khi cần:


Bạn cần một vài ý tưởng và kinh nghiệm cho chuyến đi sắp tới, hãy truy cập các trang web dưới đây để tham khảo.

Trip Advisor - http://www.tripadvisor.com  
Đây thực sự là một cẩm nang đầy đủ nhất cho những người muốn đi du lịch. Trang web du lịch nổi tiếng này có thể đem lại cho bạn mọi thứ phục vụ một chuyến đi hoàn hảo. Điều thú vị nhất của website là thông tin được cập nhật từ chính những người đã có thực tế. Họ up ảnh, chia sẻ kinh nghiệm, chấm điểm cho các nhà hàng, khách sạn, điểm du lịch... Dựa vào những kinh nghiệm này, bạn sẽ dễ dàng thiết kế hành trình cho mình. 
Trip1-2042-1399374570.jpg
Tripadvisor 
Một trong những phần hot của website này còn là "Những cái nhất" được tổng kết thường xuyên, dựa trên phản hồi của khách du lịch. Danh sách này đặc biệt hữu ích với các thông tin về khách sạn, gợi ý cho du khách những khách sạn yêu thích nhất như "Nơi lãng mạn nhất", "Nơi tốt nhất cho cả gia đình"...; Địa điểm tham quan phải đến; Món ngon phải ăn... Tripadvisor còn có ứng dụng thú vị như đánh dấu các điểm đến của bạn trên bản đồ thế giới và chia sẻ với bạn bè... 
Agoda và Booking - http://www.agoda.com  http://www.booking.com/ 
Nếu bạn không đi theo tour thì việc tự đặt phòng khách sạn, nhà nghỉ... trước là điều bắt buộc. Trong số vô vàn trang web đặt phòng khắp thế giới thì Agoda và Booking được nhiều người sử dụng nhất vì số lượng phòng lớn, độ tin tưởng cao và thanh toán thuận lợi. Bạn sẽ đặt được phòng ở hầu hết các nơi trên thế giới với nhiều loại phòng và mức giá khác nhau. Agoda yêu cầu bạn thanh toán ngay hoặc trả chậm, nhưng phải trước ngày sử dụng phòng. Còn Booking cho phép bạn trả tiền phòng khi tới nơi. 
Một trong những kinh nghiệm khi đặt phòng qua các website này là sự thay đổi linh hoạt trong số lượng phòng. Chẳng hạn vào ngày bạn định đặt không có phòng như ý muốn, bạn có thể đợi, quay lại vào ngày hôm sau hoặc bất kỳ thời điểm nào trong ngày. Thậm chí, gần sát ngày khởi hành, bạn lại đặt được phòng giá rẻ hơn trước đó. Cần cân nhắc kỹ khi đặt phòng vì việc hoàn tiền khá lằng nhằng và bạn phải chờ đợi hơi lâu.  
I-escape - http://www.i-escape.com/
Trang web cung cấp thông tin khách sạn với những kinh nghiệm và các mẹo khi đi du lịch. Đây là một trong những trang web về khách sạn được yêu thích với những phản hồi chi tiết và trung thực việc lựa chọn cẩn thận những nơi lưu trú trên thế giới. Để tìm hiểu, click vào “Chưa có ý tưởng đi đâu?”, bạn sẽ nhận được một “danh sách mới nhất” và bạn chọn tiêu đề như “du lịch tiết kiệm”, “du lịch giá rẻ”, và “du lịch thành phố cho gia đình”
Lonely Planet - http://www.lonelyplanet.com/
Lonely Planet là cái tên quá quen thuộc với những người thuộc "chủ nghĩa xê dịch" với những cuốn sách chia sẻ kinh nghiệm du lịch rất chi tiết và hữu ích. Tương tự, website này cũng là một địa chỉ thú vị cho bạn trước khi du lịch. Như nhiều website khác, Lonely Planet cũng có phần "The Best" được tổng kết thường xuyên như 10 quốc gia, thành phố và các điểm đến đáng giá nhất. Ở đây còn có những danh sách "tốt nhất" khác nhắm vào các đối tượng khách du lịch khách nhau như điểm đến tốt nhất để hưởng tuần trăng mật; điểm đến tốt nhất cho du lịch mạo hiểm; hay tốt nhất cho du lịch gia đình... Bạn có thể truy cập những đường link từ các danh sách trên vào nội dung trực tuyến về các địa danh mà Lonely Planet gợi mở ý tưởng.
National Geographic Travel - http://travel.nationalgeographic.com/travel
NG-4997-1399374570.jpg
Trang web du lịch toàn cầu này rất hữu ích với nhiều ý tưởng khác nhau. Một số ý tưởng đưa ra trong danh sách những chuyến đi tốt nhất năm 2014 một trong những thành phố lớn nhất Iraq, thủ đô của người Kurdistan miền bắc Iraq – những nơi này có thể không phải là nơi bạn lựa chọn đầu tiên. Hãy xem danh sách mười gợi ý chủ đạo hơn: ví dụ gợi ý về các thành phố bờ biển, tham quan hầm rượu, du lịch bằng tàu hỏa độc đáo… Trang web này đầu tiên được dựng nên để phục vụ khách du lịch trong nước Mỹ nhưng sau này nó đã vượt ra ngoài biên giới và trở nên phổ biến trên thế giới. Trên National Geographic còn có rất nhiều hình ảnh đẹp. 
Audley Travel - http://www.audleytravel.com/
Audley Travel là một trang web có uy tín trong giới các công ty lữ hành hàng đầu Vương quốc Anh. Nó cung cấp cho khách du lịch một kho dữ liệu khổng lồ đã được lựa chọn kỹ trên toàn thế giới, rất dễ hiểu với nhiều màu sắc với công cụ sáng tạo. Bạn có thể chọn loại hình du lịch với thuật ngữ chung (ví dụ như lịch sử và văn hóa, phiêu lưu, thực phẩm và đồ uống), sau đó nhập những thông tin cụ thể hơn như các viện bảo tàng, thủ công mỹ nghệ, các điểm du lịch tâm linh…. Cuối cùng, bạn chọn ngày tháng cụ thể để đi du lịch và trang web sẽ gợi ý cho bạn một danh sách các điểm đến phù hợp.
Black Tomato - http://www.blacktomato.com/
Trên trang web từng đoạt giải thưởng công ty lữ hành chuyên thiết kế tour, một công cụ tương tác sẽ đặt câu hỏi “Bạn muốn đi khi nào?” và “Bạn có nhu cầu gì?” Bạn chọn một thời điểm bất kỳ và ấn vào lựa chọn như “ẩn dật”, “vui nhộn” hoặc “tự do” và trang web sẽ gợi mở ý tưởng cho bạn. Nếu bạn muốn biến mất khỏi cuộc sống đời thường vào tháng 3, bạn có thể đi nghỉ ở sa mạc Jordan ở vùng Trung Đông. Click chuột bạn có thể xem tóm tắt những lý do tại sao bạn nên đi nghỉ ở đây và chi tiết hơn nữa những lợi ích do chuyến đi mang lại, kèm theo những bức ảnh đẹp.
Ngoài ra, còn một số trang web khác rất hữu ích cho bạn với nhiều thông tin về các điểm đến gồmhttp://www.travelandleisure.com/; http://www.travelfish.org; http://www.touropia.com/ hay mục Du lịch của các tờ báo lớn trên thế giới gồm CNNGo.com (của CNN); http://www.nytimes.com/pages/travel/ (của New York Times); http://www.huffingtonpost.com/travel/ (của Huffington Post)...

Nguồn: Báo Ngôi Sao

16/4/14

Tâm tình một ngày nhàn rỗi

Bạn bảo: "Ô, cái văn phong ngày xưa của nn đâu rồi?"
Cứ như thể cái tôi - thứ để nhận ra bản ngã của mình đã trôi vèo đi đâu mất. Bỗng thấy hụt hẫng, và cũng có chút tự vấn bản thân: lẽ nào lại thế?
Nhưng sau khi suy nghĩ lại, tự bản thân mình vẫn thích cái cách miêu tả cụ thể như hiện nay hơn. Vì đó là những trải nghiệm của cuộc hành trình, những thứ tuy có thể là vụn vặt, nhưng để rồi khi thời gian trôi dần đi, những cảm xúc bị lãng quên, cái còn nhớ lại chỉ là: tôi đã đến mảnh đất đó, và hết! thì khi lần đọc lại những ghi chép này, mình có thể nhớ lại, hồi tưởng lại chuyến đi, và ký ức bỗng trở về theo hình dạng vẹn nguyên nhất.
Vậy nên, dù có thể là hơi lê thê, nhưng hiện tại, mình muốn được viết như vậy.
Vì thế, bạn ơi, ráng nhé!  ^^

Angie,
16/04/2014

15/4/14

Hội An (P3): Ngày cuối cùng ngao du phố cổ

Buổi sáng vừa bước ra sân đã thấy nắng vàng ươm con phố. Nắng chao chát con đường, ôi sao mà nắng quá, nắng đến mức nhìn đường đi thấy vàng con mắt. Thật không hổ danh là mùa hè miền Trung đỏ lửa.
Mới sáng sớm thì làm gì nhỉ? Lại làng quàng phố cổ thôi chứ sao nữa!  :D
Chúng tôi chạy xe đến đoạn đầu phố cổ. Nói thêm 1 chút về dịch vụ cho thuê xe ở đây, rất rẻ: 70k/ngày/xe số, 90k/ngày/xe ga. Mà thậm chí 1 ngày tức là đến sáng hôm sau mới trả xe vẫn được. Trời ơi rẻ quá đi.
Ban ngày họ chặn đường lại, có bảng cấm xe máy vào phố cổ. Vậy là chúng tôi tìm chỗ gửi xe, có 1 chỗ ngay gần nhà thờ tộc Trần. Gửi xe xong, chúng tôi thong thả đi trên vỉa hè lát đá dẫn lối về phố cổ. Dòng người đông đúc hơn. Những bà những mẹ cũng vội vã hơn. Có lẽ họ vừa đi ra từ chợ Hội An nằm phía cuối phố cổ gần bờ sông. Đêm qua chúng tôi đã đi ngang ngôi chợ đó nhưng không thể chụp hình được vì quá tối. Ban đêm cả khu chợ im lìm vắng lặng chìm trong 1 màu tối buồn thiu và hiu hắt.
Chúng tôi tìm đến số 87 Trần Phú để ăn món cao lầu nổi tiếng ở tiệm ăn Trung Bắc. Đó là 1 ngôi nhà cổ, bên trong hơi tối, nằm trên con phố cong cong có rất nhiều ngôi nhà đặc trưng phố cổ. Nhưng chúng tôi lại tiếp tục không được may mắn: hôm nay tiệm ăn đóng cửa. Xui rồi, thế đành phải tìm món khác mà măm măm thôi, đói rã ruột rồi. Chúng tôi rẽ vào 1 con ngõ nhỏ xíu với con đường uốn quanh rêu phong phủ tường để măm măm món cao lầu và bông hồng trắng của nhà hàng Vườn Xưa. Món cao lầu ngon, bông hồng trắng cũng ngon. Thật ra bông hồng trắng là tên gọi khác của món bánh vạc. Do nhìn hình thù giống hình bông hồng nên người dân gọi thế cho hay. Mà thật ra cũng chỉ những tiệm ăn hơi lớn 1 chút và bán cho khách du lịch mới để tên này, chứ người dân bản địa nhiều người cũng chẳng biết bông hồng trắng là món gì.
Chúng tôi ra bến sông. Đây là con sông Hoài chảy qua phố thị. Nhánh sông khúc ở phố cổ này không rộng lắm. Từ bờ bên này ngó qua bờ bên kia hẹp như kênh Thị Nghè vậy. Dòng nước cứ lững lờ trôi. Là con sông làm cho phố thị bớt nhộn nhạo? Hay là vì phố thị quá yên bình nên con sông cũng chẳng cần vội vã chi?
Chúng tôi ghé lại Chùa Cầu. Đây là 1 điểm nổi bật của Hội An, là biểu tượng của mảnh đất này. Chùa Cầu mà tôi đọc trong sách của Trần Thu Trang , cuốn "Phải lấy người như anh" hiện lên hơi khác với trí tưởng tượng. Trong suy nghĩ của tôi ắt hẳn đó phải là 1 nơi đông đúc, và dài lắm, chạy suốt từ bên này qua bên kia cầu là biết bao nhiêu cung bậc cảm xúc tuôn trào rồi. Khi thực sự đứng trước Chùa Cầu, tôi có đôi chút ngỡ ngàng. Ơ, Chùa Cầu đây ư? Sao bé tẹo thế này? Tôi không nghĩ nhân vật nữ đã chạy băng qua chỗ này để trốn nhân vật nam, lặng lẽ đứng trên đó với bao nhiêu bóng thời gian đi qua, bao nhiêu cảm xúc ùa về, bao nhiêu là tủi hờn mong nhớ, cứ như cả 1 quãng đời mấy năm trôi qua mà cái chốn ấy lại chỉ có 1 đoạn ngắn đi chục bước chân là hết thế này! Đúng là trong trí tưởng tượng thì cái gì cũng trở nên nở to hơn, vĩ đại hơn bình thường rất nhiều!
Để cho sự hụt hẫng ban đầu trôi đi nhè nhẹ như gió thoảng, tôi bắt tâm trí mình quay trở lại với thực tế tuy không được như mong ước nhưng cũng đã là 1 sự hài lòng. Chùa Cầu uy nghiêm hiện ra đó, mang dáng vẻ rất cổ kính và phong cách còn đậm dấu ấn Nhật Bản, xứng đáng là điểm nhấn cho khu phố cổ ôm ấp trong lòng. Đây là 1 cây cầu nhỏ bắc ngang qua 1 con kênh cũng bé tí. Cầu được lợp mái ngói che mưa nắng, thành cầu là 1 hàng rào gỗ cao gần quá đầu người. Sàn được lót gỗ, đi bên trong khá tối nhưng mát mẻ. Toàn bộ Chùa Cầu được sơn đỏ mà màu sơn theo năm tháng đã phai nhạt đi khá nhiều, ắt hẳn ngày xưa nơi này phải đẹp lắm. Trên cầu có thờ những con vật choàng khăn đỏ, tôi không rõ lắm nhưng có lẽ đó là những linh vật. Bước qua đầu bên kia cầu lại là 1 con phố không dài lắm. Tuy nhiên, khác với bên này cầu là nơi nhộn nhịp buôn bán với đông đúc khách du lịch, bên kia cầu có 1 vẻ yên ắng hơn. Cũng là các hàng bán đồ lưu niệm, quần áo ... nhưng rất ít khách tham quan, cảm giác như đoạn phố này là khúc ruột thừa, là nơi khuất nẻo của phố cổ vậy. Có lẽ vì thế mà giá cả ở đây xem ra rẻ hơn bên kia phố 1 chút, và các chị bán hàng cũng xởi lởi, dễ chịu hơn. Chúng tôi đã mua kha khá quà tặng ở quầy của 1 chị dễ tính và chịu mặc cả kinh khủng, cảm giác như thể chúng tôi đã mua được những món đồ với giá rất hời.
Chúng tôi đi ngang Hội An Thư quán, cũng là 1 ngôi nhà gỗ cổ mang đậm phong cách Tàu nhưng không ghé vào, cũng như những ngôi nhà cổ dành cho du khách tham quan khác. Không hiểu sao nhưng cái không khí xưa cũ buồn bã trong những ngôi nhà đó không làm chúng tôi thấy hứng thú cho lắm. 
Buổi trưa đứng bóng, phố cổ đã nghỉ ngơi, hàng quán thì vẫn bày ra đấy nhưng không thấy người đâu, họ đã vào nhà nghỉ trưa rồi ư? Phố im lìm trong 1 không gian tĩnh mịch , với những đoạn phố dài nắng đến mê người, hoặc những đoạn phố với cả 1 hàng dài cây bàng xanh mắt, bóng nắng nhảy nhót qua từng khe lá rớt vương vãi xuống mặt đường ... Bên kia phố là ngôi nhà có bức tường vàng ẩn hiện thấp thoáng trong giàn hoa giấy tím phủ kín mái hiên che đi cái nắng rực rỡ. Phố ngủ, người ngủ, nhịp sống như ngừng lại, hít thở nhè nhẹ theo con buồn ngủ đang lơ đãng vờn quanh ...
Một góc đường có nhiều quán gánh hàng rong đang tụ tập, họ bán tàu hũ đá đường và thạch rau câu. Ở đây người ta không bỏ vào ly mà bỏ vào cái tô nhỡ, nhìn là muốn no con mắt luôn. Bát tàu hũ mát lạnh, ăn đến đâu mát lạnh đến đấy, ăn xong 1 bát đấy là thấy no cái bụng rồi ...
Ngân và bạn trai vào Hội An tụ nhóm. Rồi bốn đứa cùng chạy ra biển Cửa Đại cách đấy khoảng chừng 5 - 6km. Con đường ra biển mang đậm chất làng quê, với 2 bên là hàng dừa cao vút, trên đường luôn có lác đác 1 vài khách du lịch Tây đạp xe chạy ngược chiều. Ắt hẳn là họ vừa tắm biển về. Gió thổi hun hút, trên đầu chúng tôi, bầu trời đang kéo mây đen ...
Biển Cửa Đại khá đẹp. Chúng tôi phải gửi xe cách đó 50m rồi mới lững thững đi bộ xuống phía biển. Nhìn xa xa trước mặt biển là những ngọn núi xanh mờ. Không rõ có phải chính những ngọn núi này chắn sóng cho biển hay không, nhưng biển ở đây không có sóng lớn. Độ dốc cũng khá chứ không phải đùa đâu nhé, vì màu nước xanh đậm và ra xa chút xíu là ngập cả người rồi. 
Chúng tôi ở trên bờ ngắm biển. Trên trời đang hiện ra 1 vòng cầu vồng rất lớn và rõ nét, nối từ bờ ra ngoài xa biển, nhìn cứ có cảm giác như nó đang nối đến hòn đảo ngoài khơi kia vậy. Hôm nay biển khá đông, có nhiều nhóm học sinh lớp 12 tụ tập ra đây chơi khi vừa kết thúc lễ tổng kết cuối năm để chuẩn bị nghỉ hè. Những tiếng nói, tiếng cười, tiếng gọi bạn í ới vang động 1 góc bờ biển. Cũng từ cuốn sách của TTT mà tôi rất muốn ra biển Cửa Đại 1 lần cho biết. Và khi đến rồi, dù biển Cửa Đại mang đến cho tôi 1 nỗi buồn man mác, nhưng hãy cứ enjoy nó đi, hít căng đầy lồng ngực và rồi được tan ra trong cái cảm xúc đã có được dù chưa đặt chân đến nơi này.
Chúng tôi quyết định quay lại quán cơm gà Bà Buội để ăn tối. Công bằng mà nói, cơm gà ở đây ngon, nước gà không bị béo mỡ như quán vỉa hè đã ăn hôm trước, nhưng về cảm giác, rõ ràng tôi và Thư B đều cảm thấy dĩa cơm hôm trước ngon hơn nhiều. Có thể vì lúc đó chúng tôi đang đói ngấu, và cũng có thể do đó là món ăn đầu tiên trên đất Hội An này mà chúng tôi được nếm thử. Đối với riêng tôi, tôi vẫn thích cái quán vỉa hè kia hơn.
Nhân nói chuyện ăn uống, nói thêm 1 chút về món ăn ở đây. Họ có 1 thứ mà đi bất cứ quán nào cũng thấy để sẵn trên bàn: lọ ớt sa tế kiểu miền Trung, hơi ngọt nhưng vị lạ lạ ăn rất ngon, đặc biệt là khi ăn cùng với món cơm gà. Ớt sa tế này không cay nên ăn thoải mái. Ở Hội An, Huế, Đà Nẵng, nơi nào tôi cũng thấy có món gia vị này.  Ngoài ra, ở Hội An người ta còn bán 1 loại bánh đậu xanh nướng ăn cũng rất ngon (tuy hơi khát nước  :D). Đó là cái bánh hình tròn nhỏ được làm từ bột đậu xanh , bên trong có nhân thịt, và đem nướng lên. Bánh khá cứng, nhưng khi ăn trộn lẫn giữa vị ngọt của bánh và vị mặn của nhân thịt đem đến một cảm giác khá lạ lẫm. 
Trở lại với chuyện dạo chơi của chúng tôi, đây đã là đêm cuối cùng chúng tôi còn ở Hội An, sáng hôm sau chúng tôi sẽ ra Huế, vậy nên chúng tôi cố gắng tận dụng chút thời gian còn lại để tận hưởng phố cổ hết mức có thể. Thú thật là ở Hội An chúng tôi cứ dạo tới dạo lui hoài phố cổ mà không biết chán. 
Lòng vòng mãi rồi cũng dẫn đến bến sông. Đây là nơi nhộn nhịp nhất của phố cổ về đêm, rộn ràng như trái tim đang đập của thiếu nữ. Đoạn ngay cây cầu bắc qua sông, buổi tối trở thành khu ẩm thực khá phong phú. Đó là những quán hàng tù mù với ngọn đèn bão treo nghiêng, những dãy bàn ghế gỗ thấp lè tè được rọi sáng cũng bởi 1 ngọn đèn bão đặt trên bàn. Họ bán hột vịt lộn, các món chè, cao lầu, mì quảng, bánh đập, hến trộn ... Đó là những món ăn đặc sản của mảnh đất này. Chúng tôi ghé vào 1 hàng chè. Họ có cơ man nào là chè: xí mà phủ, chè sen, chè bắp, xoa xoa ... Chè ngon! Chỉ mỗi tội ngồi kế bên dòng sông, bình thường chắc cũng lãng mạn lắm, mà hôm đó thì dòng sông nặng mùi quá  :(
Chúng tôi thuê 1 cái thuyền nhỏ để dạo chơi trên sông Hoài thả đèn hoa đăng. Họ chở đi 1 vòng chút xíu với giá 15.000 đồng. Ngoài ra nếu muốn thả đèn thì mua đèn người ta bán đầy ra đó với giá 5.000 đồng/đèn. 
Tôi có 1 kỷ niệm hú hồn ở nơi đây: sau khi ăn chè xong tôi đứng dậy đi luôn mà quên mất đang để túi đồ cùng ví tiền trên bàn!!! 
Đi hết 1 vòng thuyền dạo sông Hoài rồi, đến khi trả tiền mới sực nhớ ra, vội vàng lao ngay lại hàng chè! Túi đồ của tôi vẫn còn y nguyên chỗ cũ, thật là may mắn hết sức. Nếu không thì tôi không còn đồng xu nào để quay lại Saigon luôn chứ đừng nói là ra Huế. Đó cũng chính là kỷ niệm khiến tôi thêm tin yêu người Hội An chân thật và chất phác.
Và, với Hội An, đương nhiên rồi, tôi chắc chắn còn quay lại!  :)

Angie,
16/04/2014 

14/1/14

Hội An: Hành trình với những con ngõ nhỏ xinh

Chúng tôi đói rã rời sau chuyến bay và sau hành trình khá dài từ Đà Nẵng vào Hội An, vì vậy việc đầu tiên là phải kiếm ngay cái gì bỏ bụng. Vốn dĩ đã từ lâu muốn được ăn cơm gà nổi danh đất Hội An nên chẳng tốn nhiều thời gian mà hai chúng tôi cùng đồng ý ngay tắp lự. Cái iphone 4S của Thư phát huy tác dụng khá nhiều trong chuyến đi này, từ việc booking khách sạn tại Hội An và Huế, rồi đi theo Map vệ tinh khi bị lạc đường, và searching tất cả các quán ăn bán món được high recommend nhất. Cơm gà cũng vậy: cơm gà bà Buội. A lê hấp, lên đường thôi. 
Hai đứa lóc cóc đi ngay vào phố Cổ, lần mò tìm quán bà Buội, chùn chân mỏi gối thì quán bà Buội hiện ra: số 22 Phan Chu Trinh, nhưng mà bà Buội ... đi vắng. Híc, quán đóng cửa im ỉm thế kia thì chịu rồi. Đành bước sang bên kia đường, cũng thấy thấp thoáng quán cơm gà vỉa hè, chén luôn. Bữa cơm đầu tiên trên đất Hội An ngon không thể tả, từ hạt cơm nấu từ nước dùng gà, miếng gà ta ngọt dai, cho đến xí ớt sa tế thơm ngon của xứ Quảng. Hai đứa vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon, vừa tranh thủ chụp choẹt. Và đó là bữa cơm ngon nhất mà chúng tôi được thưởng thức tại Hội An, cho dù đến tối hôm sau lại nhất quyết đến ăn cho được cơm gà Bà Buội thì cũng thấy không ngon bằng.
Cơm gà ngon toẹt vời đây ...


Chúng tôi dành hết 1 buổi tối đó đi lòng vòng khắp các con đường cong cong của phố Cổ, đi xuyên qua những hàng bán vải vóc, những hàng may đồ siêu nhanh, những cửa hàng lưu niệm, những restaurant nhỏ xinh thấp thoáng dưới hàng hoa leo và ánh đèn vàng. Phố Cổ Hội An mang đến cái nhìn như chính cái tên của nó: sự an bình hội tụ. Chúng tôi cứ thế mon men khắp các con phố, để cái sự an bình ấy len lỏi vào tim ...






Trên đường Trần Phú có 1 hàng làm con dấu bằng gỗ rất đẹp tên là Phố Rêu. Tôi quá ấn tượng với cơ man nào là dấu với nhiều hình thù đặc sắc và ngộ nghĩnh. Anh chủ cửa hàng ngồi đó, vẫn miệt mài khắc dấu lên miếng gỗ trong lúc chúng tôi săm soi, chụp choẹt. Và sau khi được 1 rổ hình đẹp, chúng tôi rời đi mà không mua gì nhưng anh vẫn không hề khó chịu chút nào. Người Hội An là thế, rất hiền hòa và nhã nhặn. 



Phố cổ Hội An lô xô mái ngói, những căn nhà vẫn giữ nguyên nét kiến trúc mang hơi hướm Nhật Bản. Trước mỗi ngôi nhà đều treo hàng đèn lồng đỏ tạo cho con phố một vẻ lung linh kỳ ảo, vừa đậm bản sắc lại vừa rất nồng ấm. Những ngôi nhà thế này tạo rất nhiều cảm hứng cho chúng tôi chụp ảnh. Và làm ấm lòng những kẻ lữ khách phương xa chúng tôi ...




Điều làm tôi hơi bất ngờ là gặp các nghệ nhân hát Bài Chòi tại phố Cổ. Những nghệ nhân này đã đến biểu diễn tại HCM cách đây không lâu, và tôi vẫn còn nhớ mặt. Sau này thì tôi mới nhận ra rằng họ ở đó, và luôn luôn ở đó, để biểu diễn cho du khách về 1 nét văn hóa của Hội An, ngay giữa lòng phố Cổ, bên con sông Hoài lững lờ vắt ngang phố. Và bên kia phố, cả 1 dãy đèn vàng in bóng đổ dài xuống mặt nước, nhấp nhoáng, nhấp nhoáng ...


Khoảng 10h đêm, các cửa hàng trong phố Cổ đã bắt đầu dọn hàng. Dù còn sớm nhưng họ đã nghỉ ngơi sau 1 ngày làm việc, mà có lẽ cái giờ này chỉ sớm với Sài Gòn thôi, chứ ở Hội An thì họ vẫn sống theo nếp giờ của nông thôn. Chúng tôi mỏi mệt lê bước chân rã rời trên những con phố khuya đã vắng vẻ, lắng nghe âm thanh của 1 thời xa xưa vọng lại, ẩn hiện qua những ngôi nhà cổ chắc phải mấy trăm năm tuổi. Đến đầu phố, ngay ngã tư tấp nập nhất của phố Cổ, chúng tôi thấy 1 đám khá đông đang tụ tập ăn món gì đấy. Lại gần hóa ra là quán bán chè gánh. Vậy là chúng tôi sà vào, đánh ngay mỗi đứa 1 chén, dù chè ngon thì cũng chỉ ăn nổi 1 chén thôi. Và đêm đó, sau 1 ngày dịch chuyển liên tục và lang thang, hình như thân thể chúng tôi đã thấm đẫm mỏi mệt rồi. Chúng tôi về GH, lăn kềnh ra ngủ. Giấc ngủ tại Hội An không hiểu sao lại nồng nàn hơn rất nhiều ...
Angie,
14/01/2014

9/1/14

Hội An: Một chút tình Phố Cổ

Nhẹ nhàng Hội An ...


Tôi đến Hội An vào 1 ngày nắng chói chang của mùa hè đang đến - 1 ngày cuối tháng Năm năm 2012. Chuyến đi rất tình cờ và đột ngột, được quyết định chỉ trong 30 phút của buổi tối trước hôm đi, chỉ cách giờ lên máy bay đúng 22 tiếng. Quyết định này đối lập hoàn toàn với thời gian  ấp ủ giấc mơ của tôi - 1 quãng thời gian suốt mấy năm trời mà mãi không dám thực hiện, phần vì tài chính không cho phép, phần nữa vì lạ nước lạ cái, không có ai đi cùng nên hơi sợ, lại thêm suy nghĩ quá tôn sùng nơi này đến nỗi nó trở thành niềm mơ ước quá cao vời không thể với tới nổi. Thực ra tôi cũng đã có ý định đến thăm 1 lần cho biết, nhưng chỉ là để ngỏ đó chứ  chưa bao giờ thực sự vạch ra kế hoạch thực hiện nó. Lần này là 1 sự bốc đồng khi có lời rủ rê của 1 vài đứa bạn đang chuẩn bị ra Đà Nẵng dự đám cưới 1 người bạn cùng lớp, lại thêm có cô bạn đang chuẩn bị đi bụi ra đó, suy nghĩ rẹt rẹt rồi chọn lên đường với cô bạn đi bụi dù tài chính vẫn chưa cho phép. Nhưng tự nhiên cảm thấy như đây là cơ hội thực hiện ước mơ của mình, thế nên cứ nhắm mắt đưa chân rồi từ từ về nhà giải quyết hậu quả sau vậy.  :D 
Đôi khi liều cũng có giá của nó, và chuyến đi này không hề uổng phí chút nào.


Lần đầu tiên được đi máy bay, tôi vô cùng phấn khích và hồi hộp. Kể cũng tội, mãi đến năm 26 tuổi mới được đi máy bay lần đầu tiên, chẳng bù cho người bạn đi cùng - Thư B - đã đi từ còn nhỏ xíu qua tận Singapore. Bởi thế nên lên máy bay là bạn ngủ tít thò lò, mặc cho tôi ngồi kế bên chỉ biết dán mắt vào khung cửa sổ nhỏ xíu giơ máy ảnh lên chụp tù tì. Số tôi cũng hẩm hiu, lần đầu tiên đi máy bay, đi của Vietjetair, và bị delay gần cả tiếng đồng hồ. Nhưng bù lại thì máy bay khá tốt, còn mới do hãng này mới thâm nhập thị trường tháng 12 năm 2011, và dàn tiếp viên trẻ đẹp, ăn vận quá ok. Gần 1 giờ đồng hồ bay trên bầu trời, vượt cao hơn cả những đám mây để rồi nhìn xuống là cả 1 biển mây trắng xóa, vo cục như bông, nhìn phấn khích không thể tả. Thật tình là chỉ muốn được thò tay ra ngoài, quẹt đám mây bông ấy lên đầu ngón tay và liếm y như liếm kem bánh sinh nhật vậy. Cảm xúc của tôi luôn trong tình trạng căng cứng khi ở trên chuyến bay ấy, điều mà chỉ xảy ra đúng 1 lần đầu tiên duy nhất ấy thôi, vì bắt đầu chuyến bay thứ 2 tôi đã thấy không còn gì mới lạ nữa rồi, và cũng y như Thư B, tôi cũng chỉ nhắm mắt ngủ và mong cho mau tới nơi thôi. 
Chuyến bay hạ cánh xuống sân bay Đà Nẵng khoảng gần 17h30.

Đà Nẵng phía dưới rồi đây ...


Theo kế hoạch là chúng tôi sẽ gặp 2 bạn đang ở Đà Nẵng, ăn uống chơi bời ở Đà Nẵng 1 chút rồi vào Hội An luôn. Hội An cách sân bay Đà Nẵng khoảng hơn 30 - 45 phút đi xe taxi. Thấy trời cũng chuẩn bị tối, lại thêm hơi mệt sau chuyến bay nên chúng tôi gọi cho 2 bạn còn lại, thông báo sẽ không ghé Đà Nẵng mà vào thẳng Hội An luôn. Hai bạn kia muốn ở lại đêm ở Đà Nẵng nên sẽ không vào Hội An tối hôm đó. Vậy là 2 chúng tôi lại tiếp tục bắt taxi để trực chỉ Hội An thẳng tiến. Kỳ kèo trả giá mà cũng chẳng trả được, chúng tôi tặc lưỡi lên đại 1 cái taxi với giá 400k. Kể ra là hơi bị đắt thì phải? Nhưng mà lúc đó cũng mệt, lại thêm cũng sợ vào Hội An trễ không kịp check in nên thôi, nhắm mắt vậy.

Sảnh dưới của sân bay quốc tế Đà Nẵng, một sân bay hiện đại và đẹp ...
Quãng đường vào Hội An cũng không có nhiều cảnh đẹp, chỉ có 1 cảnh rất đẹp đó là cảnh cầu vồng mọc sau cơn mưa đang vắt ngang qua Ngũ Hành Sơn. Cảnh tượng trải rộng trước mắt khiến cho tôi phải trầm trồ khen. Ngoài ra thì cũng không có gì đặc sắc. Xe tiến gần đến Hội An, đồng hồ chỉ gần 19h, phố đã lác đác lên đèn. Xe chúng tôi phải de đi de lại để tìm guest house đã đặt trước trên Agoda.  Đó là 1 guest house nhỏ, ngôi nhà được làm bằng gỗ, nền nhà bằng gạch bông mát rượi, đồ dùng trong phòng chắc cũng là đồ cổ: những chiếc bàn, tủ gương trang điểm, ghế ngồi ... đều bằng gỗ, màu thâm đen - chắc là gỗ lim nhỉ?! Phòng có 2 giường nên tha hồ mà nằm lăn kềnh ra. Giường rộng đúng kiểu ở quê nên nằm rất thoải mái. GH này có tên là B'Lan, nằm tại số 95 Nguyễn Trường Tộ, giá 315k/pax cho 2 đêm lưu lại.  Có tất cả 4 phòng, phòng trên lầu có view đẹp hơn nhưng cũng đắt hơn. Chỗ quầy tiếp tân và cả ở trong phòng đều cùng chưng những bình gốm Sa Huỳnh cổ, trông không đẹp nhưng lại rất có giá trị lịch sử. Chúng tôi thực sự thấy thoải mái, mát mẻ và thư giãn khi nghỉ tại GH này. GH có phòng phía trên gác thật rộng và mát lạnh, nhưng chúng tôi chỉ nghỉ ở phòng dưới đối diện quầy tiếp tân, và thấy cũng đủ rộng rãi rồi. Có điều, suốt 2 đêm 1 ngày ở đó, chúng tôi không gặp thêm người khách nào - vì họ cũng thích sự yên tĩnh của Hội An nên mải mê khám phá bên ngoài suốt như chúng tôi - hay vì họ muốn lắng lòng với khung cảnh yên bình của GH nên đi nhẹ nói khẽ hơn? Chúng tôi không biết được, vì bản thân mấy cô bé  tiếp tân nói giọng Quảng Nam dễ thương chi lạ cũng chẳng mấy khi ở quầy, mỗi khi chúng tôi cần gọi là lại thấy thấp thoáng ở đâu đó. Ôi, sự thanh bình là tuyệt đối với đất Hội An này ...

Guest House B'lan, nơi chúng tôi đã yêu ...

Angie,
09/01/2014